Cuộc tình đầu tiên | Tác giả Đinh Tiến Nhật

Tôi nhớ rõ như in, đó là vào khoảng tháng 9 năm 2022, sau khi những cơn mưa lớn cuối mùa ở Hà Nội cũng dần tạnh. Lúc ấy tôi còn trẻ trung, non nớt và dễ dàng bị xao động bởi những cô gái tuổi mới lớn. Ngồi bên khung cửa sổ phòng trọ nhỏ, đối diện là căn nhà cấp bốn của một cô gái xinh xắn, tôi thường e thẹn, mặt đỏ bừng mỗi khi nhìn thấy cô ấy đi qua. Khu nhà trọ nằm trong một con ngõ hẹp thuộc khu dân cư bình dân, căn phòng của cô ấy chật hẹp nên dù chỉ qua bóng dáng trên vách tường, tôi cũng có thể quan sát được nhiều thứ. Không biết từ bao giờ, tôi đã mê mẩn hình bóng ấy.

Sau một thời gian dài thầm thương trộm nhớ hình dáng qua cửa sổ, cuối cùng tôi cũng có dịp tiếp xúc với cô ấy. Đêm Giáng sinh đến trong cái lạnh se sắt của Hà Nội, nhưng vẫn có những cơn gió nhẹ thoảng qua khiến không khí lễ hội lan tỏa khắp nơi.

Đêm ấy thật cô đơn và lạnh lẽo, tôi hít những hơi thở dài rồi nhìn về phía nhà thờ xa xa. Tôi thấy cô ấy đang đứng cầu nguyện dưới cây thánh giá trước cổng. Tim tôi đập mạnh, thôi thúc tôi phải tiến lại gần hơn để tìm cơ hội làm quen.

Tôi bước từng bước rón rén đến gần, không biết phải làm gì, chỉ đứng đó hướng mắt về thánh giá. Thỉnh thoảng tôi lại liếc sang cô ấy. Giờ đứng sát bên, tôi có thể ngửi rõ hương thơm từ người cô ấy bay theo gió lạnh. “Ôi sao mà thơm thế”, cô ấy khẽ cười, tôi nhìn sang, chiếc khăn choàng cổ làm gương mặt cô ấy hiện rõ hơn, đôi môi mọng khiến tôi rung động từng chút một. Đôi mắt cô ấy lướt qua tôi rồi lại nhìn về nhà thờ, tôi hiểu là cô ấy biết tôi theo đến đây dù tôi không theo đạo.

Cô ấy hỏi tôi:

– Anh ở gần nhà em phải không, hình như anh theo đạo Phật nhỉ.

Tôi cười nhẹ rồi lắp bắp: “Anh tên là Huy, mong được làm bạn với em…”

Cô ấy lúc này nhìn tôi cười khẽ: “Ừm, thôi không làm lễ nữa, mình đi uống gì đó đi”.

Tôi mừng rỡ, tim đập loạn nhịp mỗi bước chân đi bên cô ấy. Hai chúng tôi cùng đi về phía chợ cách đó chừng năm phút bộ, tôi cứ thỉnh thoảng lại nhìn cô gái mười tám tuổi, hương thơm từ người cô ấy khiến tôi nuốt nước bọt khi liếc xuống chiếc áo sơ mi trắng có họa tiết nhỏ gần khe nút, lúc ẩn lúc hiện làn da trắng hồng sau lớp áo lót mỏng, khiến tôi kích động tột độ…! Bỗng cô ấy ghé vào quán thịt nướng, tôi nhanh nhẹn chạy vào kéo ghế cho cô ấy.

Tôi gọi thịt nướng, nhưng cô ấy lại gọi bia… tôi nghĩ thầm: “Trời ơi, con gái trẻ thế mà uống bia với người lạ sao…?” Cô ấy như đã quen tôi từ lâu nên tâm sự nhiều về tình cảm, về gia đình, hình như cô ấy đang khá buồn. Tôi đóng vai người lắng nghe và thông cảm, cô ấy tin tưởng kể cho tôi nghe, rồi cụng ly, cô ấy uống như không say… tội nghiệp, mười tám tuổi đầu đã trải qua hai mối tình gian dối….! Câu chuyện của cô ấy cứ thế tiếp tục, bỗng cô ấy nói:

– Thôi mình về đi anh, em kể anh nghe tiếp về cuộc đời em sau… ở đây ngồi lạnh quá anh.

Hơi thở của cô ấy thì thào, cùng hương vị bia khiến tôi rạo rực muốn gần gũi hơn nữa.

Chúng tôi về đến cửa nhà, cô ấy nắm tay tôi kéo vào phòng. Cậu con trai hai mươi tuổi đầu chưa từng có bạn gái nên tôi chẳng biết phải làm sao, đành theo sự dẫn dắt của cô ấy… Cô ấy nằm lên giường và vỗ vỗ như ra hiệu tôi nằm vị trí bên cạnh… Cô ấy hỏi: “Em có đẹp không?…”

Trời ơi, đây là cô gái tôi thầm yêu đây sao, mười tám tuổi đầu đây sao….! Cô ấy thì thầm vào tai tôi: “Đêm nay anh ở đây với em được không.”

Nói xong cô ấy kề môi hôn nhẹ vào tai, chiếc lưỡi khẽ liếm khiến tôi nổi da gà từng cơn… khiến “cậu nhỏ” chào cờ ngay lập tức. Tôi hiểu cô ấy muốn gì ở tôi, nhưng tim tôi cứ như muốn rơi ra ngoài rồi lại muốn ngừng đập… lý trí đã không còn, chỉ còn tình ái nồng nàn ấm áp ở đây.

Tôi ôm cô ấy nhẹ nhàng hôn lên đôi môi mềm mại, tay không ngừng vuốt ve lưng. Cô ấy rên khẽ: “Ahhhh…” tôi dừng lại cảm thấy áy náy… nhưng mọi thứ rồi cũng phải đến. Tôi không nghĩ nhiều nữa, hành động lúc này không còn e dè, tôi thành thục tháo từng chiếc nút áo, đến nút thứ ba thì ngực cô ấy dần hiện ra sau lớp áo ngực màu trắng, tôi hôn nhẹ lên khe ngực khiến cô ấy rướn người, ưỡn eo như muốn tôi cởi nhanh hơn, sự thôi thúc thèm khát… khiến tôi nhanh tay cởi phăng quần dài kèm quần lót…! Làn da trắng hồng, tôi lại cởi luôn áo ngực để đôi gò vú hiện rõ… tôi nghĩ: “Cái tôi mơ ước giờ đã có, xin cảm ơn Giáng sinh”.

Tôi cũng nhanh chóng cởi hết quần áo, hôn lên đôi môi xinh xắn của cô ấy, chiếc lưỡi nhanh nhảu lướt trên từng centimet da, liếm hôn nhẹ nhàng xuống khu vực nhạy cảm, cô ấy ấn đầu tôi như muốn tôi nếm thử.

Tôi run run hôn lên “cô bé” và mút mạnh khiến cô ấy run lên bần bật cùng tiếng kêu khẽ: “UhhhhUhhh”, có lẽ bản năng đàn ông trong tôi trỗi dậy mạnh mẽ nên không kiềm chế được nữa, tôi ngẩng lên hôn cô ấy và nhanh tay cầm “cậu nhỏ” đang căng cứng đẩy mạnh vào lòng “cô bé”, cô ấy rú lên từng tiếng khiến tôi mê mẩn đẩy sâu hơn…

“Ôi đây là quan hệ đây sao… thật sướng quá”. Tôi đưa ra vào liên tục khiến cô ấy cũng uốn éo theo mỗi nhịp đẩy mạnh. Hai bầu ngực cương cứng, hai núm vú còn non nớt như nụ sen chưa nở, tôi vuốt ve cảm giác mềm mại mịn màng với mùi hương của cô ấy khiến tôi mê mẩn nhấp liên hồi, cô ấy nhắm mắt nhăn nhó rồi lại cười khẽ vừa kêu “Ahhh, uhhhh, uhhhh hiiii”, hai bàn tay cô ấy bỗng đẩy tôi nằm xuống, lúc này cô ấy như chú sóc đổi tư thế ngồi và nhún nhảy theo nhịp điệu khiến tôi đê mê bất ngờ…!

Cứ mỗi cú nhún là hai bầu ngực lại nhún theo, sự kích thích khiến tôi không kiềm chế được, tôi như co giật từng cơn sung sướng ngọt ngào, tôi phóng vào trong một luồng nóng bỏng….!

Cô ấy nằm úp lên người tôi và nói: “Thích không Huy, em không biết sao lại làm chuyện này với anh nữa, chắc tại em yêu thầm anh lâu rồi nên mới kích thích mạnh mẽ vậy đó”.

Tôi bỗng vui mừng, không ngờ cô ấy cũng yêu thầm mình, thật lạ lùng, đúng là cuộc sống đầy bất ngờ. Tôi đã trải qua đêm ấy thật hạnh phúc ấm áp giữa cái đêm lạnh mùa đông ở Hà Nội, có thể nói tôi đã yêu cô ấy. Cuộc tình nhanh chóng ấy khiến tôi nhớ mãi đến tận bây giờ, ngày hôm sau tôi không liên lạc được với cô ấy nữa, tôi như kẻ điên chạy khắp nơi tìm nhưng không bao giờ gặp lại.

Tôi yêu cô ấy, mãi sau này tôi mới biết sau đêm đó cô ấy đã đi định cư ở nước ngoài và lập gia đình, cô ấy gửi thư xin lỗi: “Xin lỗi, em yêu anh, nhưng đời không như mình nghĩ, xã hội đúng là không có nơi nào có một ngôi nhà nhỏ với hai quả tim vàng cả anh, anh vẫn chưa biết tên em, em tên là Hương, anh cứ xem đây là một giấc mơ và hãy mơ cho thật tươi đẹp, đừng vì em mà mất đi niềm tin của đàn ông anh nhé….”

Câu chuyện tình đầu tiên của tôi đã diễn ra như thế, tôi trân trọng và không bao giờ quên. Mỗi mùa Giáng sinh về tôi lại nhớ về cô ấy, một cô gái dễ thương với nụ cười lộ chiếc răng khểnh, gương mặt xinh xắn, đôi mắt sáng long lanh mơ mộng đến giờ tôi vẫn không thể so sánh với ai. Tôi đã thật sự yêu cô ấy từ tâm hồn đến hình ảnh. Tôi nghĩ sẽ có một ngày cô ấy quay về thăm tôi, đó là niềm ước mơ nhỏ bé của tôi…

Truyện được chia sẻ từ xshort.vip, nơi lưu giữ nhiều câu chuyện hay dành cho bạn đọc.

— Hết —

Bài viết được biên soạn bởi Đinh Tiến Nhật.

Lên đầu trang