Đỡ đói - Tác giả Phạm Thanh Yến

Trời mưa làm đêm càng thêm lạnh lẽo, tôi ngồi trong căn phòng bảo vệ nhỏ của xưởng may ở ngoại ô Hà Nội, lướt qua mấy trang web trên máy tính. Tôi thích ngắm những hình ảnh nóng bỏng, gọi là thú vui riêng tư.

Con bé chừng mười lăm tuổi, thân hình còn non nớt, ngực chưa phát triển nhiều và chỗ kín dường như còn khép chặt. Thằng đàn ông da ngăm cao lớn đang bế nó trên tay, chuẩn bị đưa vào. Đang xem hấp dẫn thì ngoài cổng xưởng vang lên tiếng con gái kêu thất thanh. Tôi bấm tạm dừng, mặc áo mưa chạy ra mở cổng.

Đó là bé Hà, con bé bán vé số mà tôi từng mua vài lần. Tôi mở cổng hỏi:

– Con đi đâu mà ướt nhẹp thế này?

Con bé run rẩy:

– Chú mở nhanh cho con vào đi, lạnh lắm chú ơi.

Vào trong phòng ấm áp, con bé quấn chăn ngồi trên giường, nhìn mưa ngoài cửa sổ. Tôi hỏi sao đêm mưa gió mà chạy lung tung.

Nó òa khóc. Tôi ngồi bên, ôm nó an ủi:

– Kể chú nghe đi, sao lại khóc?

Con bé thút thít:

– Ba con… ổng…

Rồi khóc to hơn:

– Ổng đánh má, con can nên bị đánh theo.

Tôi xoa đầu nó:

– Ổng say phải không?

Con bé gật đầu:

– Dạ, ngày nào ba con cũng uống.

– Ừ, lớn tuổi rồi hay thế.

– Con thấy chú không uống mà.

Tôi cười nhẹ:

– Chú phải làm việc chứ, không thì cũng nhậu.

Con bé nhìn tôi:

– Con ghét người uống rượu.

– Sao vậy?

Mắt nó long lên:

– Uống rồi đánh vợ con, đập phá lung tung. Con ghét lắm.

Tôi trấn an:

– Thôi kể chú nghe sao con bỏ nhà đi thế?

Con bé nghiêm mặt:

– Ba con đánh con đau quá, con giận lấy ghế nhựa ném trúng đầu ổng. Ổng chạy lấy dao, má bảo con chạy trốn. Con đạp cửa chạy luôn.

– Sao con chạy xa thế? Không qua nhà hàng xóm à?

– Trời mưa nhà đóng cửa hết. Con sợ ba nghe tiếng, nên chạy tuốt. Nhớ đến chú nên chạy xuống đây.

Tôi vỗ lưng nó:

– Thôi ngủ lại đây với chú đi.

– Được không chú? Sợ người ta biết chú phiền.

Tôi cười:

– Có con làm chú vui chứ ai làm mệt.

Con bé nguýt:

– Chưa gì đã nghĩ bậy rồi.

Tôi vuốt lưng nó:

– Chứ con với chú quen nhau rồi, tính trước tí cũng được.

Con bé cười hi hi:

– Chú cáo lắm.

– Hay chú có bảo con xuống đây đâu, tự con thích chú nên mới đến.

Con bé dẩu môi:

– Thích đâu, tại sợ ba thôi.

Tôi nâng cằm nó, hôn nhẹ lên mắt. Con bé nhắm mắt hưởng.

– Cảm ơn chú nhiều. Chú già ngang ba con rồi còn.

Con bé mở mắt:

– Đừng mơ, chú già ngang ba con.

– Già thì sao? Ngủ với con gái người ta gọi ba má cũng được.

Tôi cười, con bé cốc đầu tôi:

– Biết là chú hư.

Tôi giả bộ buồn:

– Cô biết cũng không la chú đâu.

Mặt con bé đỏ:

– Sao vậy?

Tôi ôm chặt hơn:

– Lâu rồi cô không cho chú gần, chú thèm thì tìm thôi.

Con bé ôm tôi:

– Thiệt hả? Chú với cô lâu không có à?

Tôi gật:

– Ừ, cô lớn tuổi chán đàn ông. Chú thèm nên mới ngủ với con.

Con bé cảm động hôn tôi:

– Chú vẫn thèm lắm hả?

Tôi hôn lại:

– Đàn ông không chán chuyện đó đâu con. Già vẫn ham. Đàn bà trên năm mươi mới lơ.

– Con không lơ đâu. Tám chín mươi con vẫn thèm.

Cả hai cười vui vẻ.

Tính ra mới mấy tháng con bé đã nở nang, khêu gợi hơn. Dưới chăn là thân hình đang chín muồi.

Con bé nhìn màn hình laptop tối om:

– Nãy chú xem gì mà đen thui?

Tôi hú hồn, úp máy xuống:

– Đọc báo thôi. Thôi ngủ đi, chú thèm rồi.

Tôi tắt đèn, phòng tối om. Tôi nằm lên giường kéo chăn chung.

Chuyện thân mật thì hai cơ thể trần truồng gần nhau là dính chặt như nam châm. Sướng lắm khi được vuốt ve bởi tay người khác giới. Tuổi tác không quan trọng, khi dục vọng nổi lên chỉ muốn hòa vào nhau.

Con bé mới mười lăm, tôi gần sáu mươi, thế mà nó không chán. Nó ngậm con cặc cứng ngắc của tôi vào miệng nhỏ xinh mút lấy mút để, tôi thì bú cái lồn non của nó chùn chụt.

Tôi vừa bú vừa nói:

– Chú nhớ con lắm.

Con bé ừ ừ trong họng, gật đầu.

Tôi liếm lồn nó, thơm ngát, mềm mại, chất nhầy ngon lạ.

– Đêm nào chú cũng mơ bú lồn con.

Con bé dí bụng tôi, ý bảo xạo.

– Thiệt mà, thèm lắm mà con không ghé.

Con bé nhả ra thở:

– Không bán vé số thì ghé sao?

Tôi cười làm lồn nó co:

– Phải bán vé số mới cho chú hả?

Con bé gật:

– Chứ sao, không phải đến cho chú đâu. Mơ đi.

Tôi cười lớn:

– Chú đang mơ đây, đêm nay không mua vé vẫn được.

Con bé cắn nhẹ tôi.

– Ghét, đây là ơn ngủ nhờ thôi. Mai phải mua vé con mới cho.

Tôi mút mạnh khiến nó la:

– Ui cha chú ơi… tê quá… chú ác… Ui… mạnh nữa đi… Đó… ui ba má ơi… Đụ con đi chú… Ối trời…

Mặt tôi hứng tinh từ lồn nó. Tôi dùng ngón tay ngoáy để nó sướng hơn, kìm dục vọng của mình.

Con bé quên bú, tôi kéo nó lên ôm chặt. Ngực nó phập phồng.

Hai đứa quấn lưỡi nhau say đắm.

Tôi lật nó nằm, bú lồn, thọc ngón tay móc chỗ nhạy cảm. Con bé run lên, hưởng khoái lạc dâng trào.

Lồn nó ướt nhẹp, tôi trườn lên, con bé dạng háng rộng. Tôi đẩy chậm rãi vào, lồn nó thít chặt nuốt hết.

– Ui đã quá chú ơi… Mai con cho chú luôn.

Tôi cười:

– Chứ sao, tiền mua vé đâu có sẵn hoài.

Con bé vòng chân ôm hông tôi:

– Uh ha… Con ngu, mấy lần thèm mà không ghé. Giá ngày nào cũng được chú thế này thì sướng.

– Chắc luôn.

Tôi nghĩ thầm ngày nào cũng thì mệt chết.

Con bé hẩy mông đón những cú đẩy mạnh. Tiếng phọp phọp vang trong phòng. Mưa ngoài trời đã ngớt, chỉ rì rào. Dưới thân tôi là cơ thể trẻ trung, lồn non há ra nuốt cặc tôi sâu. Nó sàng mông khéo, tôi giữ nguyên va chạm tử cung, cả hai mê mẩn.

Tất cả nội dung thuộc bản quyền của audio3x.com.

Sau đó tôi tăng tốc, con bé cong người la hét sướng. Chúng tôi cùng lên đỉnh, tôi đổ đầy vào trong nó. Cả hai nằm ôm nhau thở dốc, mưa ngoài kia như chứng kiến câu chuyện đêm nay.

Con bé thì thầm:

– Chú ngủ ngoan nhé, mai con dậy sớm bán vé.

Tôi vuốt tóc nó, mỉm cười trong bóng tối. Đỡ đói không chỉ là cơm áo, mà đôi khi là hơi ấm từ người lạ quen biết.

Tác phẩm được viết bởi Phạm Thanh Yến.

Lên đầu trang