Lần Đầu Tiên Của Hai Chúng Mình (Tác giả Phạm Thanh Yến)

Gần chỗ em ở khu ngoại thành Hà Nội, nơi em đang làm việc chứ không phải nhà quê. Em làm ở đây cũng ngót nghét hơn bốn năm rồi, nhà em nằm ngay sát chợ, bên cạnh là sông Hồng lớn.

Ở đây người qua lại đông đúc nhưng vì là chợ nên chiều muộn dân cư thưa thớt dần, chỉ còn vài hộ dân quanh chợ thắp đèn sáng.

Tại đây em mới quen biết bé. Bé học lớp mười hai, cao khoảng một mét sáu ba hoặc hơn chút, nét mặt chững chạc hơn tuổi, thân hình xinh xắn toát lên vẻ khác biệt so với đám bạn cùng lứa trong chợ.

Thế nên từ lớp mười một bé đã có bạn trai, tình cảm giữa bé và cậu bạn trai kia nói chung chỉ kiểu “tình yêu học trò”.

Mỗi khi có dịp ngồi quán gần nhà bé thì em chỉ lén liếc mắt ngắm nhìn trong tiếc nuối.

Tối đến là lúc tan chợ, nhà cửa vắng vẻ hơn, bé hay sang nhà người thân chơi ngay cạnh nhà em.

Nóng bức, em ngồi trước hiên nhà hóng mát, tiện thể ngắm bé. Dù là học sinh nhưng bé ăn mặc rất gợi cảm, áo trắng ôm sát vòng ngực, che cả quần ngắn.

Bé ngồi bắt ghế tám chuyện với người thân, em cũng lân la ngồi bên tán gẫu. Người quen cả nên bé cũng thoải mái, không khép nép lắm, cứ ngồi chéo chân, lúc lại dạng ra, em nhìn mà nóng ran cả người.

Có hôm khoảng chín giờ tối, bé sắp ngủ nhưng hình như quên đồ nên chạy sang nhà người thân. Bé mặc áo ngủ đen viền ren, không mặc áo ngực.

Bất chợt, con chó con ở đó lại gần bé, tiện tay cúi xuống bé để lộ cả bầu ngực trắng trẻo, chỉ hở xuống một chút là thấy cả đầu ti.

Diễn biến chỉ trong khoảnh khắc, em may mắn liếc được cái nhưng rồi cũng bỏ qua, thế mà đủ khắc sâu vào trí nhớ.

Bé ăn mặc rất xinh, đồ bé mua toàn hàng tốt giá vài trăm nghìn trở lên. Nhà bé khá giả lắm.

Thế nên cứ mỗi khi ra chợ, bé lại thu hút ánh nhìn của mấy ông chú trong chợ. Còn em thì khẽ liếc qua.

Thời gian trôi nhanh, thoắt cái đã sang tháng Bảy rồi tháng Tám cũng là lúc học sinh lớp mười hai tốt nghiệp. Rồi thi đại học bước đầu trở thành người lớn.

Lúc bé tan trường về nhà, nhìn thân hình bé trong tà áo dài trắng, đường cong nhấp nhô, cứ khiến em thổn thức mà ghen tị với cậu bạn trai của bé, mà cậu ta cũng cùng lứa tuổi.

Rồi bé siêng đi học, thành ra mỗi ngày làm việc trong chợ em ít thấy mặt bé hơn.

Ngày tháng cứ trôi, em trai em cũng đậu đại học rồi chuyển vào Hà Nội.

Và lần em gặp bé cũng là từ Hà Nội về, ngày ấy bé ra quán nước trong chợ, thành ra chuyện trò vui vẻ hơn hẳn.

Em tiện thể hỏi bé ở đâu. Bé chỉ đơn giản nói ở quận Hai Bà Trưng gần trung tâm.

Lên trên đó xin việc này nọ, nhưng bé cũng có người quen lo cho công việc làm thêm, xem ra bé tự lập giỏi lắm.

Đêm đó bé ra quán tám chuyện với đám bạn trong xóm vui vẻ, em cũng ngồi kế bên hóng, không ngờ đêm ấy cũng là tối bé đón xe lên Hà Nội.

Còn bạn trai của bé thì học cao đẳng trong huyện.

Em cũng đoán được cái tình yêu học trò của bé sẽ ra sao, bé hay đăng status trên Facebook tâm trạng rất nhiều, gần như mười tin mỗi ngày.

Chuyện tình cảm học sinh đứa ở Hà Nội đứa ở chỗ khác chia tay cũng bình thường, có điều chắc bé sống nội tâm lắm, vì mỗi khi bé cười, nụ cười hé môi rất xinh kèm má lúm đồng tiền.

Rồi tự nhiên tối đó, em cũng có vé lên Hà Nội sống tạm với em trai khoảng một tháng, chỉ bởi nó lên một mình, thành ra em lên ở cùng cho quen.

Check Google Maps thì chỗ em trai em với chỗ của bé cũng không xa lắm, hên hai đứa học hai trường gần nhau.

Tối đến em lên tới chỗ em trai, phòng nó ở một mình giá thuê cũng vài triệu.

Nghỉ ngơi tắm rửa đi ăn tối quán cơm cạnh nhà, lên phòng nằm ườn. Chán không có việc, chợt nảy ra ý nhắn tin cho bé động viên.

“Alo, có bận gì không?”

‘Không’.

“Sao hôm nay buồn thế em?”

“Người ta chia tay không buồn thì vui à anh”.

“Tình yêu học trò”.

“Là sao?”

“Thì là tình yêu con nít, học không lo học lo yêu đương chứ sao”.

“A à”.

“Tiếc cho em ghê”.

“Sao?”

‘Thanh xuân đẹp nhất đời con gái mà không có ai bên cạnh. Ráng kiếm ai đó quen đi’.

“Ừ, tiếc ha”.

Sáng hôm sau thấy bé đăng ngay lên bảng tin Facebook.

Khoảng bảy giờ sáng, em xách xe máy chạy đi ăn sáng, chợt buồn buồn móc điện thoại gọi bé chơi, thế là đâu ngờ bé cũng dậy sớm.

Em chạy xe qua đứng trước căn hộ bé thuê, cũng tương đối khang trang, có điều bé sống một mình.

“Ủa, anh lên đây đón em luôn hả?”

“Anh ở gần đây, em trai anh trọ gần bên”.

“Ồ vậy hén”.

“Thôi em lên xe đi anh chở đi ăn cho mau quên cơn đói, quên luôn người yêu luôn”.

“A à, không nha”.

Thế là chở bé đi một vòng, rồi ghé tiệm bún riêu cua, vừa ăn vừa chuyện trò.

Nhưng bé hình như chỉ coi em là anh lớn.

Bởi vì lúc về nhà bé nhắn tin.

“Cảm ơn đại ca”.

Ra là bộ phim chiếu rạp mới ra mắt, thế là chiều đó em chở bé đi xem phim.

Có điều bé chỉ xem em như anh hàng xóm thôi, kiểu người quen của người thân.

Thế là em phải chuyển sang chủ động hơn.

Nhắn tin với bé thì chuyên tâm hẹn ra ngoài chơi và dạo ngắm cảnh.

Một mặt vừa trò chuyện vừa hỏi han.

Thoắt cái cũng hết một tuần.

Em trai em cứ hỏi anh hai sao cứ ra ngoài hoài? Chẳng lẽ nói anh đang theo đuổi gái mà bất thành sao?

Nhưng tiến triển có lẽ chậm bởi em để ý bé vẫn chưa dứt tình cảm học trò với cậu bồ cũ.

Nhưng một phần cũng do ông trời tạo cơ hội. Người tính không bằng trời tính mà.

Rồi ngày định mệnh cũng tới, sáng hôm đó em qua rủ bé, bé ngồi sau ôm lấy em nhưng vẫn giữ mức trên bạn bè dưới người yêu.

Ngồi ăn trong quán xong, em nhìn trời đoán sắp mưa, thế là giục bé lên xe chở về nhà kẻo ướt. Ai ngờ tới nhà bé thì ướt như chuột lột, trời mưa lất phất không dứt.

“Anh H ơi, anh vào nhà em đi kẻo cảm đó”.

“Ờ, chờ anh dắt xe vào đã”.

Em tiện tay kéo cổng rồi khóa lại, phòng hờ ăn trộm.

“Khăn nè anh lau đi”.

Em nhẹ nhàng đón khăn của bé, tay khẽ chạm nhau. Bé vội rụt tay lại. Biết ý, em đưa lên lau mặt rồi xoa khắp tóc.

Rồi em cởi áo ra ngoài, để lộ thân thể, bé ngượng nên hơi gượng, vội quay mặt đi.

“Có quạt không cho anh mắc áo lên cho mau khô”.

“Có, có trong phòng em ấy”.

Thiệt tình bé trong sáng dễ sợ, dẫn em vào phòng ngủ luôn. Nhà bé thuê có ba phòng, phòng bé là phòng ngủ.

Em mắc áo lên quạt, nó bay phất phới trước gió, dự là sẽ lâu mới khô. Hên quần không ướt nhiều.

“Anh uống nước đi”.

“Cảm ơn em nha”.

Ngồi nhìn bé ngay sát bên, mắt bé cứ dán ra ngoài cửa sổ, biết bé ngại nên em nói chuyện để bé quen dần.

Một lúc lâu sau, bé lại gần quạt sờ vào áo.

“Muốn đuổi anh hay gì?”

“Ể, à đâu có đâu”.

Lúc này em ghé sát lại gần bé, bé định rời ra thì bị em cản lấy.

“Anh cũng thích em từ lúc em còn lớp mười”.

“Nhưng anh định chờ khi em học xong mới dám thổ lộ”.

“…”

Tim em đập thình thịch, mắt em nhìn bé, thấy bé cúi mắt xuống không nói gì, thế là em nhẹ nhàng tiến tới, môi em hòa vào môi bé, bé hơi bất ngờ nhưng rồi dừng lại, mắt khép hờ.

Rồi nụ hôn trao nhau, em rời ra mỉm cười với bé, bé cũng cười theo.

“Em biết anh hay liếc nhìn em mà không biết, em tưởng anh không thích em”.

“Tại em có bồ nên anh không thích chen ngang”.

Thế là bé im lặng một lúc, rồi bé cười nói với em.

“Thế giờ anh tính làm em? Làm người yêu em hay gì?”

“Coi rồi biết”.

Em lấn tới hôn nhẹ vào môi bé, bé nhẹ nhàng đón lấy, rồi em đưa lưỡi mình vào, từ từ hai đứa khẽ khàng quấn quýt, bé hơi vụng về.

“Lần đầu hở?”

“Ừa”.

Vậy ra tình yêu học trò của bé chỉ dừng lại ở nắm tay chứ không hôn hít gì sao? Em thấy mừng thầm trong lòng.

Rồi em mạnh bạo hơn, từng chút một đưa tay lên, khẽ chạm vào ngực bé. Bé hơi giật mình nhưng rồi im lặng, vừa quấn lưỡi vừa để em sờ ngực, cảm giác to tròn mềm mại phía sau áo lót.

Phía dưới em sưng lên cứng ngắc. Em nhẹ nhàng rời môi bé, vừa an ủi vừa ôm, đụng chạm người mình vào bé, rồi từng chút cởi áo quần bé đang mặc.

Chỉ còn bé với bộ đồ lót viền ren đỏ nhìn rất gợi tình, em cũng không cưỡng lại được, bé nhìn chằm chằm vào quần trong của em.

Thế là em nhẹ nhàng tuột quần lót mình xuống, dương vật kèm đám lông đen dựng thẳng đứng cương cứng.

Rồi em lại gần bé, ôm sát, tay khẽ luồn ra sau gỡ áo ngực, cái áo ngực rời ra để lộ bầu ngực tròn trịa trắng trẻo. Đầu ti màu hồng, tay em khẽ chạm thì bé thốt lên tiếng rên.

“Áh…”

Dừng lại, em từ từ chạm nhẹ, khẽ mân mê và bóp lấy ngực bé, rồi dùng cả hai tay, sau đó em nhẹ nhàng đưa lưỡi xuống, khẽ liếm đầu ti, bé bật lên thành tiếng, từng chút rồi lịm dần.

Môi hôn nhẹ, tay khẽ đưa xuống dưới vùng kín, ngón giữa miết nhẹ rồi sâu vào, từng chút, ngón tay em vuốt ve, bé rên lên thành tiếng nhỏ nhẹ.

Em rời tay ra thì đầu ngón bóng bẩy, vệt nước dính như keo. Bé ngã xuống nệm, em từ từ tuột quần lót bé xuống, hai tay bé hơi khựng lại nắm lấy rồi khẽ buông ra, mắt liếc sang bên thở dốc.

Trước mặt em bây giờ là cô gái mười tám tuổi trần truồng đầy gợi dục.

“Lần đầu của em à?”

“Còn phải hỏi sao?”

“Không…”

“Lúc vô học em từ chối hết ba người rồi đó”.

“Chấp nhận anh thôi đúng không?”

Bé khẽ gật đầu.

Thế là em sà người xuống, hai tay đan tay bé, đặt nụ hôn khởi động, rồi nhẹ nhàng nâng hông bé lên, từng chút đẩy hai chân bé dạng ra thành tư thế dạng háng, em nhẹ nhàng âu yếm bé, khẽ nói chuyện.

Audio3x.com xin nhắc nhẹ rằng bản quyền nội dung thuộc về audio3x.com, mọi sao chép hay sử dụng đều cần ghi rõ nguồn để tôn trọng tác giả.

Em tiếp tục vuốt ve khắp người bé, hôn từ cổ xuống ngực, rồi xuống bụng, cuối cùng dừng lại ở vùng kín. Lưỡi em khẽ liếm nhẹ, bé run lên, tay nắm chặt ga giường. Em liếm láp chậm rãi, thỉnh thoảng ngậm lấy hạt ngọc nhỏ xíu khiến bé rên rỉ không ngừng.

Khi bé đã ướt át, em ngẩng lên nhìn bé, mắt bé lúc này đã mờ đi vì khoái cảm. Em thì thầm hỏi bé có sẵn sàng không, bé gật đầu nhẹ.

Em từ từ đưa dương vật áp sát vào cửa mình bé, cọ nhẹ vài cái rồi đẩy từ từ. Bé cắn môi, tay siết chặt vai em. Em dừng lại một chút để bé quen, rồi tiếp tục đẩy sâu hơn. Cảm giác chặt khít và nóng bỏng khiến em suýt không kiềm được.

Sau khi đã vào hết, em nằm yên một lúc, hôn bé để bé bớt đau. Rồi em bắt đầu nhún nhẹ, nhịp độ chậm rãi. Bé rên rỉ theo từng nhịp, dần dần chuyển sang khoái lạc. Em tăng tốc, hai tay bóp ngực bé, miệng hôn ngấu nghiến.

Hai chúng mình quấn quýt trong cơn mê mẩn, mồ hôi nhễ nhại. Em cảm nhận bé siết chặt bên trong, biết bé sắp ra, em càng dốc sức hơn. Cuối cùng bé cong người lên, rên lớn trong khoái cảm lần đầu tiên. Em cũng không nhịn nổi, bắn tinh nóng hổi sâu bên trong bé.

Sau đó hai đứa nằm ôm nhau thở dốc, em vuốt ve tóc bé, thì thầm lời ngọt ngào. Bé nép vào lòng em, nụ cười lúm đồng tiền hiện rõ trên khuôn mặt ửng hồng.

Từ đó, mối quan hệ của hai chúng mình bước sang trang mới, những lần gặp gỡ sau càng thêm gắn bó và say đắm.

Bài viết do Phạm Thanh Yến thực hiện.

Lên đầu trang