Muốn quan hệ nhưng không muốn kết hôn - Tác giả Trang Nga
Hôm nay bạn trai phải đi công tác xa, tôi nghỉ học ở nhà một mình lướt mạng tìm phòng trọ mới. Đã bốn tháng chung sống ở Hà Nội, những lúc ân ái cuồng nhiệt và say đắm, tôi từng nhiều lần muốn dứt khoát ra đi nhưng lại chần chừ. Anh bảo con gái Hà Nội làm gì biết yêu thương thật lòng, chỉ lo nghĩ đến vật chất thôi, tôi chỉ mỉm cười. Việc trao gửi tình cảm và niềm tin cho một người đàn ông với tôi là điều không khôn ngoan. Có người từng nói phụ nữ hay chịu thiệt, cho đàn ông hưởng thụ thỏa mãn rồi bị bỏ rơi, chứ phận con gái ai cam lòng làm vậy. Xin lỗi cuộc đời chứ trai hay gái gì cũng thế, khi hết sạch thì ai cũng có thể quay lưng được hết.
Cơ thể của anh và tôi quấn quýt, hòa quyện đến mức day dứt. Mỗi hơi thở của anh cũng khiến tôi rạo rực, khao khát nhiều hơn nữa. Anh yêu chiều tôi, dẫn dắt tôi đến những khoái cảm thăng hoa, nâng niu và chăm sóc cơ thể tôi khiến tôi trở nên quyến rũ hơn. Những nụ hôn nồng nàn, những cái vuốt ve tham lam… Có phải tôi ích kỷ quá không khi không thể nói ra lời yêu anh sau bao ngọt ngào anh dành cho?
Tại sao em lại sẵn sàng cho anh nhiều đến vậy? Câu hỏi ấy anh hay nhắc trong những lúc gần đạt đến cao trào, tôi chỉ im lặng chịu đựng. Tôi đã tự hỏi bản thân, khi tuổi trẻ trôi qua, sau này bị day vò liệu có hối hận. Trước kia quan hệ là nỗi sợ hãi né tránh, gặp anh tôi lại nhiệt tình hết mình. Tôi thích tiếng rên của anh, thích vẻ mặt anh van xin khi tôi dùng miệng nhỏ xinh vuốt ve, thích cả cách anh nhắm mắt lịm đi khi tôi chưa thỏa mãn. Ở bên anh, chúng tôi dính lấy nhau quên cả thời gian…
Tôi cũng từng nghĩ, tại sao lại không muốn chiếm hữu, hay vì tôi chưa đủ sâu đậm để cần anh hoàn toàn. Anh hỏi tôi có hối hận không, tôi đáp hiện tại chưa. Ừ, ai biết được, khi vòng một không còn săn chắc, khi sức sống không còn dồi dào và mọi thứ trở nên nhạt nhẽo thì anh sẽ mang tình cảm ấy đi đâu.
Tôi đã liên hệ tìm chỗ ở mới, nhưng vẫn phân vân liệu nên lặng lẽ ra đi, để một ngày anh về nhà thấy mọi thứ trống không, hay cứ giữ kiểu nước đôi, giấu chỗ mới rồi thỉnh thoảng quay lại bên anh? Chúng tôi chưa từng cãi vã to tiếng, nhưng mỗi ngày đều vô tình làm tổn thương nhau bằng những câu hỏi mơ hồ và sự che giấu.
Trong ví anh có ảnh người kia, rất xinh đẹp. Tôi đứng trước gương thấy mình mệt mỏi. Khi ân ái, anh khen tôi nhưng tôi lại tự hỏi anh và người ấy từng hòa hợp đến mức nào. Rồi tôi im lặng ôm gối.
Có nhớ nhung, mong chờ, khóc cười nhưng đâu phải là yêu, chỉ là những rung động thoáng qua của tuổi trẻ. Niềm tin dần bị bào mòn bởi những câu chuyện tôi nghe thấy xung quanh. Tôi không hình dung nổi tương lai vợ chồng con cái êm đềm. Anh bảo cưới anh đi, sinh con với anh. Tôi cười nhạt, sinh ra rồi bỏ vào thùng rác hay gửi trại trẻ mồ côi. Việc bị ràng buộc bởi hôn nhân là điều tôi ghét nhất. Nhìn váy cưới đẹp đẽ, hạnh phúc đấy nhưng tôi chỉ thấy như chiếc thòng lọng và xiềng xích vô hình.
Sống chung nhưng tôi không có cảm giác của một người vợ, hay đúng hơn là tôi sợ phải gánh trách nhiệm ấy. Tôi có thể lười biếng nằm ì trên giường cả ngày, có thể bỏ mặc anh để đi chơi với bạn bè cả tuần không một tin nhắn. Tôi có thể nói chuyện vui vẻ với người lạ, gợi tình một cách ngây thơ khi anh ở bên. Nhưng người tôi ôm chỉ là anh, người tôi quằn quại chỉ là anh.
Tôi không dám hứa hẹn gì về tình cảm dành cho anh trong khi hiện tại chỉ mong rời xa anh càng sớm càng tốt.
Truyện được chia sẻ từ xshort.vip, nơi lưu giữ nhiều câu chuyện hay cho bạn đọc.
**— Hết —**
Truyện được hoàn thiện bởi Trang Nga.
