Người con gái Lào Cai | Tác giả Trang Nga

Buổi tối cuối năm ở vùng núi Lào Cai, tôi lại một lần nữa phải rời xa gia đình để lo kiếm thêm thu nhập cho Tết. Vợ con ở nhà chờ đợi, còn tôi thì lặn lội công việc xa xôi.

Sau khi tắm rửa xong xuôi, tôi cầm ngay chiếc điện thoại xem tin nhắn từ nhà. Nơi đây buổi tối rất buồn, trời lạnh buốt, lại làm việc phát đồ sâu trong những bản làng thưa thớt dân cư.

Cách trung tâm thị trấn Sa Pa chỉ chừng hơn chục cây số nhưng cuộc sống bên trong đã khác biệt hoàn toàn. Sóng di động yếu ớt, chỉ một hai vạch, nhắn tin thì tạm được nhưng gọi điện hay bị ngắt quãng nhiều lần. Tôi định hôm sau ra chợ phiên mua sim khác cho tiện liên lạc.

Đêm xuống, những ngọn đồi núi xung quanh vẫn lấp lánh vài đốm lửa từ nhà của đồng bào dân tộc, họ chọn ở trên cao để thuận tiện canh tác nương rẫy.

Sáng hôm sau là ngày chợ phiên vùng cao. Tôi cùng mấy người bạn đi bộ qua đèo và suối để tới nơi. Chợ không lớn, chủ yếu là chị em phụ nữ gùi hàng xuống đổi lấy vải vóc, quần áo, đồ khô. Đàn ông thì chở xe máy chở dầu hay thuốc nam qua biên giới, ghé quán nhỏ của người Kinh uống vài chai bia địa phương nhắm với thịt hun khói và lạp xưởng vùng cao. Bia ở đây thường được dùng, vỏ chai còn thu lại làm móng nhà gỗ chống ẩm.

Trong lúc hai người bạn đang ngồi nhậu, tôi tranh thủ đi dạo cuối chợ tìm mua sim. Cửa hàng tạp hóa lớn nhất vùng bán đủ thứ từ cuốc xẻng đến xà phòng, bánh kẹo, hạt giống.

Vừa bước vào, tôi đã bị thu hút bởi một cô gái da trắng hồng hào, dáng người cân đối với bộ quần jeans và áo len mỏng tôn lên đường cong cơ thể. Không phải trang phục truyền thống thổ cẩm hay giày bata quen thuộc ở đây.

Giữa chốn núi rừng, đã lâu không gần gũi phụ nữ, tôi như ngẩn ngơ trước vẻ đẹp ấy. Cô gái lên tiếng phá tan khoảnh khắc im lặng bằng giọng nói nhẹ nhàng, du dương khó tả.

Qua trò chuyện, tôi biết cô là giáo viên cấp hai ở địa phương, người dân tộc Dao, từng học cao đẳng sư phạm tại Hà Nội theo chương trình cử tuyển. Gia đình cô khá giả nhờ buôn bán, thu gom hàng hóa từ bà con bán xuống xuôi rồi nhập hàng về đổi cho dân làng.

May mắn hôm đó cô đổi giờ dạy chiều cho đồng nghiệp nên chúng tôi mới quen nhau như duyên phận. Cô ấn tượng với tôi ngay từ đầu bởi phong cách đàn ông trưởng thành của người Hà Nội, nơi cô đã gắn bó ba năm học tập và tiếp xúc với nhịp sống hiện đại. Cô thích giọng nói của tôi, thích cách tôi làm cô vui vẻ dù biết tôi đã có gia đình. Cô bảo mình hạnh phúc khi ở bên người đàn ông từng trải, và cô yêu tôi không cần nghĩ đến kết quả sau này.

Chiếc sim mới mua ban đầu định liên lạc với vợ, cuối cùng lại dùng để nhắn tin cho cô.

Mỗi lần tan học, cô lại ghé khu nhà tôi ở để trò chuyện. Có hôm tôi ra tận cổng trường đón cô. Cả hai say đắm trong men tình ái, say trong những nụ hôn ngọt ngào. Cô mang đến cho tôi nhiều trải nghiệm mới mẻ mà ở miền xuôi tôi chưa từng nghĩ tới. Cuối tuần nếu có chợ phiên cô giúp bố mẹ bán hàng, còn không thì dành toàn bộ thời gian cho tôi.

Cô dẫn tôi lên đồi ngô rộng lớn, nướng ngô ăn rồi ngồi tâm sự dưới tán lá. Mọi thứ giản dị, nhẹ nhàng, chỉ có tình yêu cháy bỏng chứ không bon chen danh lợi như chốn thị thành.

Tôi ôm cô xuống nằm trên lớp lá khô trên đồi, cô nhắm mắt chờ đợi những nụ hôn. Môi gặp môi, lưỡi quấn quýt trao nhau khát khao. Cô không kháng cự mà như đón nhận hết thảy. Chiếc khuy áo cuối cùng mở ra, cô vẫn ôm siết và hôn tôi cuồng nhiệt, như ngầm bảo rằng em thuộc về anh, hãy chiếm lấy em đi.

Chiếc quần lót cuối cùng cũng bị vứt sang một bên. Tôi vùi mặt vào bộ ngực đầy đặn như hai quả đào của cô, bú mút say sưa. Tiếng cô rên rỉ vô thức khiến tôi càng không kiềm chế nổi. Cô hiểu ý, kéo tôi sát vào, dang rộng đôi chân. Nơi ấy của cô đã ướt át, nước dâm chảy dài xuống đùi. Tôi không chờ đợi thêm, đẩy mạnh một cái ngập sâu. Cô giật mình ôm chặt lấy tôi theo từng nhịp, mắt nhắm nghiền tận hưởng, miệng thở dốc xen lẫn tiếng rên.

Nơi kín của cô hồng hào mịn màng, siết chặt như muốn vắt kiệt từng giọt. Cô nói không thể là người đầu tiên nhưng sẽ cho tôi khoái lạc nhiều nhất. Cô tâm sự trước đây khi học sư phạm ở Hà Nội, cô từng yêu một chàng trai và trao hết cho anh ấy. Tôi ôm cô chặt hơn và bảo rằng điều đó không quan trọng, giờ tôi có cô là đủ.

Gần hai tháng bên nhau, tôi không nhớ đã yêu nhau bao nhiêu lần ở những đâu, chỉ biết gặp là lại quấn quýt không rời.

Ngày chia tay Lào Cai, cô ra thị trấn ở cùng tôi trong nhà nghỉ đến ba giờ sáng mới có xe về Hà Nội. Cô khóc vì sung sướng và nhớ nhung. Hôm ấy chúng tôi làm tình từ chiều đến khuya, nghỉ ngơi ăn uống tắm rửa xong lại tiếp tục, tổng cộng bốn lần. Lần cuối chỉ còn vài giọt. Hạnh phúc xen lẫn nỗi đau chia ly.

Về Hà Nội tôi trở lại cuộc sống thường nhật. Sau đó cô cũng lập gia đình với một cán bộ thị trấn người miền xuôi, cuộc sống khá giả. Không biết hạnh phúc thế nào nhưng thỉnh thoảng cô vẫn gọi cho tôi khi nhớ, khi thèm thuồng.

Gần đây cô được cử xuống Hà Nội học nâng cao để về làm hiệu phó trường. Cô gọi tôi ra Mỹ Đình đón ngay khi đến và nhờ tìm chỗ ở cho sáu tháng.

Từ khi cô xuống Hà Nội, tôi phải tranh thủ ra ngoài nhiều hơn trong giờ làm. Về nhà vẫn là người chồng mẫu mực nhưng bị vợ bảo giờ yếu rồi. Đúng là đàn ông chỉ yếu với vợ thôi, ra ngoài thì khác hẳn.

Truyện được chia sẻ từ xshort.vip – nơi lưu giữ nhiều câu chuyện hay và thú vị, mong bạn đọc vui vẻ.

Giờ đây khi cô trở lại Hà Nội học, những cuộc gặp gỡ bí mật lại tiếp diễn, mang theo cả niềm vui và những day dứt không tên trong lòng tôi.

Bài viết được biên soạn bởi Trang Nga.

Lên đầu trang